Chào mừng
Khám phá bộ phim hài thần thánh
Nhân dịp bảy trăm năm ngày mất Đại thi hào Dante Alighieri, Bộ Ngoại giao và Hợp tác quốc tế Italia mời các bạn cùng khám phá Khúc V Quyển Địa ngục trong tác phẩm Thần khúc. Hãy nghe thơ, tìm hiểu các nhân vật đã tạo nên cảm hứng cho Đại thi hào và cùng xem câu chuyện tình của chàng Paolo và nàng Francesca đã tác động thế nào đến các nghệ sĩ trên toàn thế giới.
Khổ thơ 1-24: Minos, người phán xét những kẻ tội lỗi
Từ tầng một xuống tầng hai,
Không gian hẹp dần, còn nỗi đau càng lớn!
Càng nhiều hơn tiếng rền rĩ khóc than!
Minốt đứng đó, nghiến răng khủng khiếp,
Khảo tội từng người mới tới,
Phán xét, rồi cuộn đuôi quanh người chỉ chỗ bị phải đi
Xin nói rõ: khi một linh hồn khốn khổ,
Đến trình diện và cung khai tất cả,
Thì vị phán quan phán xử lỗi lầm
Cân nhắc chỗ giam thích đáng
Cái đuôi kia cuộn lại mấy vòng
Thì hồn phải xuống sâu từng đấy bậc
Các âm hồn hối hả, chen chúc,
Kẻ trước, người sau, chờ phán xét,
Họ kháo nhau, lắng nghe, rồi quỵ xuống!
“Ô, sao ngươi cũng tới đây, nhà khách thập phương đau khổ?”
Minốt thốt lên, khi nhận ra tôi,
Quên cả phận sự đang làm!
“Vì sao ngươi lại đến, cả tin ai thế?
Hay thấy cổng vào rộng mở thì lỡ bước vào?”
Người dẫn đường cho tôi bèn nạt: “Sao phải hét?
Đừng có ngăn chuyến đi định mệnh,
Đây là do nơi có quyền uy quyết định,
Mà điều đó, ngươi đừng gặng hỏi làm chi!”
Khổ thơ 25-51: Cơn bão địa ngục
Và giờ tôi bắt đầu nghe ra những tiếng than khổ đau,
Nơi tôi tới muôn vàn tiếng khóc
khiến lòng tôi xáo động
Nơi đây, mọi ánh sáng đều tắt ngấm,
Chỉ nghe tiếng gầm rít như biển đang bão tố,
Giằng xé nhau những luồng gió ngược chiều!
Trận cuồng phong địa ngục như không bao giờ dứt!
Cuốn các âm hồn theo cơn điên của nó,
Bị vần xoay, bị va đập, bị quấy rầy!
Khi chúng đến lối đi đất lở,
Thì ồn lên tiếng khóc, tiếng than,
Ồn lên đủ mọi lời báng bổ thánh thần!
Tôi hiểu những cực hình đó,
Là số phận những tội đồ về xác thịt,
Đã đặt dục vọng lên trên lý trí!
Như bầy sáo đá quắp cánh
Lượn xoay vòng trong khí trời lạnh giá,
Trận cuồng phong cuốn theo những linh hồn tội lỗi.
Cuốn khắp đó đây, tung lên rồi giáng xuống,
Không một chút hy vọng được nghỉ ngơi,
Không một chút hy vọng cực hình giảm bớt!
Như đàn sếu gào lên thảm thiết,
Tạo thành hàng dằng dặc trên không,
Trút lại bao lời than khóc!
“Những âm hồn bị cuồng phong giằng xé,
Thưa thầy, họ là ai?
Mà bị luồng gió đen trừng phạt?”
Khổ thơ 52-72: Bầy người dâm đãng
Đã biến thói dâm ô thành đúng luật,
- Mong thoát khỏi mọi lời đàm tiếu.
Đó là Xêmiramít mà người ta biết được
Là hoàng hậu kế vị Ninô,
Cai quản đô thành mà quốc vương từng cai trị.
Kế đến là người phụ nữ đã vì tình mà tự sát,
Phản lại hương hồn chồng cũ Xikêô
Rồi Cờlêôpát, nữ hoàng dâm đãng,
Còn kia là Elêna, vì nàng,
Đã nổ ra cả một thời thê thảm,
Kia là Akinlê vĩđại, cuối cùng đã chiến đấu với Tînh yêu!
Người thấy Parítxơ, Tơrítxtanô và hơn nghìn người khác
Thầy kể tên và chỉ cho tôi,
Những linh hồn mà ái tình đã loại khỏi trần gian!”
Lắng nghe thầy kể lại tên tuổi
Bao giai nhân, hiệp sĩ thủa xưa,
Tôi xót thương, đến lả cả người
Nhân vật chính
Xêmiramít
Khổ thơ 52-60
“Người đầu tiên trong số người con muốn biết,
Bây giờ Thầy tôi cất tiếng - Là một nữ hoàng,
Xưa từng cai trị nhiều bộ tộc.
Bà ta là người quỷ quyệt,
“Người đầu tiên trong số người con muốn biết,
Bây giờ Thầy tôi cất tiếng - Là một nữ hoàng,
Xưa từng cai trị nhiều bộ tộc.
Bà ta là người quỷ quyệt,
Đã biến thói dâm ô thành đúng luật,
- Mong thoát khỏi mọi lời đàm tiếu.
Đó là Xêmiramít mà người ta biết được
Là hoàng hậu kế vị Ninô,
Cai quản đô thành mà quốc vương từng cai trị.
Dido
Khổ thơ 61-62
Kế đến là người phụ nữ đã vì tình mà tự sát,
Phản lại hương hồn chồng cũ Xikêô
Cờlêôpát
Khổ thơ 63
Rồi Cờlêôpát, nữ hoàng dâm đãng
Elêna
Khổ thơ 64-67
Còn kia là Elêna, vì nàng,
Đã nổ ra cả một thời thê thảm,
Kia là Akinlê vĩđại, cuối cùng đã
chiến đấu với Tînh yêu!
Người thấy Parítxơ, Tơrítxtanô và hơn nghìn người khác
Tơrítxtanô
Khổ thơ 67
Người thấy Parítxơ, Tơrítxtanô và hơn nghìn người khác
Khổ thơ 73-142: Paolo và Francesca
Tôi nói: - “Hỡi nhà thơ, tôi sẽ vui lòng trò chuyện,
Với đôi gái trai đang ở bên nhau,
Mong manh xiết bao trong cơn gió quật
Thầy đáp: - “khi họ dạt đến gần ta ngươi hãy thỉnh cầu,
nhân danh tình ái vì nó mà họ phải chịu đọa đầy
thì họ sẽ đến, rồi ngươi sẽ thấy"
Ngay khi gió đẩy họ về phía chúng tôi,
Tôi đã hỏi: - “Hỡi hai linh hồn đau khổ,
Hãy đến nói chuyện với chúng tôi, nếu không có gì ngăn trở!”
Như đôi chim câu theo tiếng gọi của đam mê,
Sải thẳng cánh, hướng về tổ ấm,
theo niềm khát vọng, vượt lên luồng khí;
Thế là tách khỏi nhóm Điđô,
Tách khỏi bầu âm khí, tiến về phía chúng tôi,
Hiệu nghiệm biết bao, lời cầu khẩn thân thương!
“Hỡi sinh linh đáng yêu và nhân hậu,
Đã đến thăm chúng tôi trong Địa ngục tối tăm.
Chúng tôi, những kẻ đã nhuộm máu phàm trần!
Nếu Thượng đế vẫn còn là bạn của chúng tôi,
Thì chúng tôi cầu cho Ngài vạn sự bình yên.
Vì Ngài đã rủ lòng thương chúng tôi trong nỗi đau dằn vặt!
Ngài muốn nghe, muốn hỏi điều gì?
Chúng tôi xin vâng và thổ lộ cùng Ngài,
Khi cơn gió nơi đây tạm thời lắng dịu!
Thủa sinh thời quê tôi miền duyên hải
phía hạ lưu dòng nước sông Po
hiền hòa chảy ra biển lớn
Ái tình chiếm đoạt nhanh sao những trái tim khả ái!
khiến cả chàng trai tuấn tú xiêu lòng
Rồi cướp chàng của tôi, để đến giờ còn đau đớn.
Ái tình, ai thoát được lưới tình ai không mong được yêu đáp lại,
Đoạt cả hồn tôi bằng đam mê mãnh liệt
Đến bây giờ, ngài thấy đấy, vẫn chẳng để tôi yên
Ái tình đã dẫn hai chúng tôi đến cùng cái chết,
Ngục Caina giờ đang chờ kẻ giết hại chúng tôi!”
Đó là tất cả những gì tôi nghe được!
Nghe câu chuyện hai tâm hồn đau đớn,
Tôi gục đầu và cứ cúi gằm mãi thế,
Khiến nhà thơ phải hỏi: - “Ngươi đang nghĩ gì vậy?”
Với lời lẽ sau đây, tôi đáp: - “Than ôi!
Ngọt ngào biết bao ý tưởng đam mê!
Đã đưa đến một kết cục tái tê đau lòng!”
Rồi quay về phía họ, tôi nói:
“Hỡi Phờrăngsétxca, cái chết vì tình yêu của nàng
Khiến ta xiết bao đau buồn và chỉ muốn khóc,
Hãy cho ta hay: Thuở ban đầu, trong hơi thở ngọt ngào,
Dấu hiệu nào và tình yêu đã cho phép ra sao,
Mà hai người cùng thấu hiểu nỗi lòng nhau thầm kín?”
Nàng đáp: “Không gì đau đớn hơn,
Trong khổ đau phải nhớ lại những ngày hạnh phúc,
Nỗi lòng này thầy của Ngài ắt hiểu
Nhưng nếu Ngài muốn tỏ rõ nguồn cơn
Tình yêu của chúng tôi, hỡi người nhân ái,
Tôi sẽ kể dù trong nước mắt...
Một hôm hỉ có hai chúng tôi , chẳng có gì nghi ngại
cùng nhau đọc truyện Lansialốttô,
xem ái tình đã chiếm đoạt ra sao chàng tuổi trẻ
Nhiều lần cuốn truyện khiến chúng tôi ngước lên,
Mắt gặp mắt, và cả hai cùng tái mặt!
Nhưng chỉ đến một lúc cả hai mới buông xuôi
Đấy là khi khoé miệng cười ham muốn
Nhận được nụ hôn của người tình yêu quý,
Từ đó không bao giờ chàng xa lìa tôi nữa!
Cái miệng hôn tôi, cực kỳ run rẩy,
Galêốttô là cuốn sách và ai đã viết ra,
Từ ngày ấy chúng tôi ngưng đọc!”
Trong lúc người này kể,
Người kia nức nở khóc hoài!
Còn tôi, lòng quặn đau muốn chết,
Ngã quỵ xuống như một thây ma
Ảnh hưởng của Paolo và Francesca trên thế giới
Mốc thời gian là Bản đồ
-
1373
Giovanni Boccaccio (1313-1375), Giới thiệu “Thần khú” của Dante
-
1785
Johann Heinrich Fussli (1741-1825), Paolo và Francesca bị Gianciotto bắt quả tang
-
1802
Bertel Thorvaldsen (1770-1844), Paolo Malatesta và Francesca da Rimini
-
1806
Gian Giacomo Machiavelli (1766-1811), Aí tình muốn yêu và muốn được yêu
-
1812
Marie-Philippe Coupin de La Couperie (1773-1851), Mối tình chết người của Francesca da Rimini
-
1816
James Henry Leigh Hunt (1784-1859), Lịch sử Rimini
-
1824
William Blake (1757-1827), Tầng địa ngục của những kẻ dâm đãng: Francesca da Rimini
-
1835
Ary Scheffer (1795-1858), Francesca và Paolo trước mắt Dante và Virgilio
-
1837
William Dyce (1806-1864), Francesca da Rimini
-
1838
Krystyn Ostrowski (1811-1882), Françoise de Rimini
-
1841
Henri Decaisne (1799-1852), Francesca da Rimini
-
1842
Miguel Canè (1851-1905), Francesca da Rimini
-
1853
George Henry Boker (1823-1890), Francesca da Rimini, Bi kịch năm hồi
-
1854
Dante Charles Gabriel Rossetti (1828-1882), Paolo và Francesca
-
1864
Anselm Feuerbach (1829-1880), Paolo và Francesca
-
1876
Pëtr Il'ič Čajkovskij (1840-1893), Francesca da Rimini
-
1886
Auguste Rodin (1840-1917), Nụ hôn
-
1901
Gabriele D’Annunzio (1863-1938), Francesca da Rimini
-
1906
Sergej Rachmaninov (1873-1943), Francesca da Rimini
-
1908
James Stuart Blackton (1875-1941), Hai anh em hay chuyện về Francesca da Rimini
-
1914
Riccardo Zandonai (1883-1944), Francesca da Rimini
-
1921
Franz Von Bayros (1866-1924; nghệ danh Choisy Le Conin), Francesca da Rimini
-
1949
Raffaello Matarazzo (1909-1966), Paolo và Francesca.
-
1981
Luis Borges (1899-1986) Khúc V Địa ngục, 129
Danh đề
Vụ Xúc tiến tổng hợp – Phòng VIII
Nội dung văn bản: Bianca Garavelli
Bản tiếng Anh: Donatella Baldini và Edoardo Crisafulli
Bản tiếng Pháp: Viện Văn hóa Ý tại Lion
Bản tiếng Tây Ban Nha: Carlos Patrignani, Viện Văn hóa Ý tại Madrid
Bản tiếng Bồ Đào Nha: Viện Văn hóa Ý tại San Paolo
Phát triển website và app: MTM Reality www.mtmreality.com – info@mtmproject.com













